Cuộc chiến giành hồng nhan Đại Hán chapter 11


Chương 11: Con gái tốt không chịu thiệt trước mắt

Người dịch: ^Sò^

“Bản đồ tuyến đường hành quân ở đâu?” Lưu phó tướng lại đá cô một cái.

“Bản đồ tuyến đường hành quân nào?” Thất Thất lửa giận bừng bừng nói “Tôi nói cho ngài biết một lần nữa, tôi không phải gian tế, lũ khốn các anh!”

“Còn cãi bướng, Vương gia, có khi phải dùng đại hình với hắn!”

Tam vương gia nhíu mày, đứng lên bước qua đó, Thất Thất có thể nhìn thấy đôi giày màu đen của hắn đang đi về phía mình, sau đó nghe thấy giọng nói Tam vương gia vang lên trên đầu mình “Vừa mất bản đồ tuyến đường hành quân xong, lại không thấy bóng dáng ngươi đâu, đừng nói với ta, ngươi nhất thời nảy ra ý định muốn rời khỏi doanh trại!”

“Đúng! Tôi không muốn ở lại nơi này, vừa bị đánh đòn vừa phải hầu hạ ngài, Uy Thất Thất tôi vì sao phải chịu đựng thế chứ!”

“Lựa chọn ban đêm rời đi?”

“Thì sao? Rời đi lúc nào cũng phải thông báo cho ngài biết sao?”

Tam vương gia tức đến nỗi lông mày dựng ngược cả lên, phất tay áo trở về trước thư án, nghiêm nghị nói “Đánh cho ta! Đánh đến khi hắn chịu khai mới thôi!”

“Vâng!”

Hai binh lính cầm quân trượng tiến đến, Thất Thất nhất thời sợ hãi toát mồ hôi lạnh, xem ra Tam vương gia muốn đánh cô thật rồi, con gái tốt không chịu thiệt trước mắt “Tôi nói, tôi nói, tôi đã lấy bản đồ gì đó của các anh…”

Thì ra vu oan giá hoạ là như thế này đây, Uy Thất Thất thực sự được lĩnh giáo rồi, chỉ cần thoát qua khỏi cửa ải này đã rồi tính tiếp, gì thì gì cũng không thể lại chịu đòn thêm nữa.

“Ngươi phải chăng là gian tế Hung Nô?” Tiếng Tam vương gia lạnh giá khác thường, cũng rất phẫn nộ, dường như cảm thấy Uy Thất Thất vẫn đang che giấu thân phận thực sự, hắn nghi ngờ dáng vẻ gầy yếu đáng thương của cô.

“Tôi không phải gian tế Hung Nô, việc lấy bản đồ, không thể chứng minh tôi là gian tế!” Thất Thất chẳng rõ tại sao mình không tránh khỏi có liên quan đến gian tế.

Lưu phó tướng túm lấy dây thừng đang trói gô Thất Thất “Bản đồ đâu? Có phải ở trong người ngươi không?” Dứt lời vươn tay về phía người cô lục lọi.

Thất Thất sợ hắn động tay đông chân bậy bạ, lập tức cao giọng nói “Vứt rồi, vứt trên đường đi rồi!”

“Vứt trên đường đi rồi? Vứt chỗ nào?” Lưu phó tướng tra hỏi sát sao.

“Sói, chỗ con sói ý, tôi đã ném đi rồi!”

Tam vương gia lạnh lùng ra lệnh “Cử binh lính đi tìm ngay bây giờ, trói Uy Thất Thất lên cọc gỗ!”

Thất Thất ngẩng đầu lên, căm tức nhìn về phía Tam vương gia, phát hiện hắn máu lạnh vô tình chỉ mải mê lau chùi bội kiếm, hoàn toàn chẳng thèm ngó ngàng tới kẻ vô danh tiểu tốt như Uy Thất Thất, sống chết của cô chỉ dựa vào một câu nói của hắn.

Lúc này Tam vương gia cũng ngẩng đầu lên, bắt gặp ánh mắt phẫn nộ của Uy Thất Thất, hắn nheo mắt lại, khiến Thất Thất liên tưởng đến con sói dữ dằn kia, không khỏi rùng mình một cái.

Uy Thất Thất bị lôi ra ngoài, trói lên cọc gỗ giữa doanh trại, cô biết chỗ đó hoàn toàn chẳng có bản đồ quái quỷ kia, lát nữa thôi chắc chắn bọn họ sẽ đến truy hỏi cô, phải ứng phó thế nào đây, nếu trả lời không tốt, tên Vương gia biến thái kia nhất định sẽ chém đầu cô, giống như đã chém con sói đó.

 

Gửi phản hồi

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s