Bản báo cáo tình yêu chapter 7.2


Chương 7.2

Dịch: ^Sò^

 

 

 

*** Mới qua có vài ngày, Bạch Bạc Sĩ sắp không nhận ra bản thân mình là ai.

Anh không thể tin được mình có thể chịu được vô số tật xấu của Xa Gia Lệ, hơn nữa bất tri bất giác, còn… trở thành đồng lõa. Nhà anh rất rộng, hiện giờ có thêm Xa Gia Lệ, còn chứa cả một con mèo. Anh rất nhanh đã phát hiện ra, Xa Gia Lệ này là điển hình cho mẫu người khờ khạo với việc nhà, thật không ngoài dự liệu, anh sớm đã chuẩn bị tâm lý, nhưng đáng xấu hổ hơn chính là —— cô rất lười.

Xung quanh nhà anh chẳng có hiệu ăn nào, cô đại tiểu thư này có lẽ do lười ngại đi đường xa, nên sẽ không ăn uống gì, không ăn uống gì? Vậy… Cô ta muốn làm thần tiên sao?

Mỗi khi đêm khuya Bạch Bạc Sĩ về nhà, cô đói bụng tới mức toàn thân uể oải, mềm nhũn oặt người ra trên ghế sô pha. Gia Lệ từng thử nhờ Bạch Bạc Sĩ, tiện đường về nhà thì mua giúp cô bánh quy bánh mì mì ăn liền, lại bị anh than vãn ~~ một tiếng, nhẫn tâm cự tuyệt. Anh nói những thứ đó không có chất dinh dưỡng, khuyên cô chạy bộ thêm vài bước đi ăn chút đồ ấm nóng, tản bộ có lợi cho tinh thần khỏe mạnh, ăn đồ tươi sống sẽ giúp thân thể khỏe mạnh, kết quả —— đại tiểu thư dứt khoát không ăn, wow ~~ hoàn toàn bỏ ngoài tai!

Mới tới hai ngày, Xa Gia Lệ đã sụt mất 2kg. Từ đó suy ra, cô sẽ chết ở nhà anh, hóa thành một xác ướp…

Vừa liên tưởng tới đó, khuôn mặt Bạch Bạc Sĩ đen sạm, hối hận vì đã chứa chấp cô, trong đầu thoáng nghĩ đến câu “Nhân thiện bị nhân khi [Người lương thiện thường bị ức hiếp]“! Từ ngày thứ ba trở đi, Bạch Bạc Sĩ bắt đầu nghỉ khám bệnh sớm hơn thường lệ vào lúc bốn giờ rưỡi chiều, đánh xe về nhà.

Anh dùng hết tốc lực làm ba món mặn một món canh, sau đó cùng ăn cơm với cô đại tiểu thư, dùng xong bữa tối anh lại quay về phòng khám bệnh. Anh không ngại nấu cơm làm đồ ăn, dù sao anh cũng có thể ăn, thế nhưng, Bạch Bạc Sĩ cảm thấy cần thiết phải uốn nắn thói xấu của cô, truyền thụ cho cô khái niệm về sức khỏe.

Vì thế, trong thời khắc chí mạng, anh quên mất cô thuộc dạng người đoảng việc nhà bậc nhất, thế mà còn thốt ra cái ý nghĩ viển vông với cô: “Cô còn ăn uống như vậy sẽ bị suy dinh dưỡng, cô nên học nấu vài món đơn giản, chi bằng cuối tuần này tôi dạy cô, thực ra nấu ăn đơn giản lắm, ít nhiều cô cũng nên học một chút chứ?” Nếu không sau này đến lúc cô trở về nhà, không có anh nấu cơm, cô sẽ ra sao? Lại muốn ăn uống qua loa ư?

“Đúng, tôi cũng cảm thấy nên học nấu đôi chút.” Xa Gia Lệ rất cảm động, luôn để người ta cười nhạo vì không biết làm việc nhà lẫn không biết nấu ăn, cũng thật là phiền toái.

Cho nên —— cuối tuần, lúc hoàng hôn, Bạch Bạc Sĩ trở thành “Thầy giáo Bạch Bồi Mai” (*), đeo chiếc tạp dề màu xanh sẫm lên người, đích thân giảng dạy.

“Dưa chuột, tôm khô…”

“Đây, có ngay ~~” Xa Gia Lệ đứng bên cạnh mò mẫm linh tinh, cô cầm trái “Dưa chuột” trong góc xó xỉnh lên đưa cho anh.

“Tiểu… Tiểu thư…” Gương mặt lại tối sầm lần nữa. “Đây là khổ qua.”

“Ồ, nhìn lầm.” Gia Lệ thu lại khổ qua, khom người nhặt lấy dưa chuột, bỗng nhiên hô to một tiếng —— “Hừ! Mau sử dụng côn nhị khúc, hừ hừ đỡ nè!” Cô quẳng dưa chuột cho Bạch Bạc Sĩ.

Bùm! Dưa chuột rớt xuống đất, lăn hai vòng.

“…” Một hồi trầm lặng.

Vẻ mặt Bạch Bạc Sĩ nghiêm nghị, nhìn cô, hỏi: “Tại sao lại quăng nó?” Muốn hầu quyền à? Khóe mắt anh giật giật.

“Ai nha ~~” Gia Lệ ảo não, nhặt dưa chuột lên đưa cho Bạch Bạc Sĩ. “Cứ nghĩ anh đỡ được, thật không ăn ý. Tôi vừa mới hát ca khúc Hot nhất hiện nay đó, “Côn nhị khúc” của Châu Kiệt Luân, anh nghe qua chưa? Anh phải theo kịp thời đại chứ ~~” cô rên tiếp “Mau sử dụng côn nhị khúc, hừ hừ đỡ nè! Mau sử dụng dao làm bếp thật lớn, hừ hừ đỡ nè!” vừa giúp chuẩn bị dụng cụ cắt gọt.

Bạch Bạc Sĩ nhìn quả dưa chuột móp méo kia, cố gắng kiềm chế nổi nóng. Anh lườm cô, cô đang bận bịu rửa cái thớt gỗ, giặt khăn lau, chuẩn bị nồi niêu bát đũa, vóc người cô nhỏ bé, đi tới đi lui cứ hát ngâm nga, Bạch Bạc Sĩ nghĩ, kiếp trước cô nhất định là con khỉ.

Anh trừng mắt với cô, lạnh lùng nói: “Cô nghiêm túc chút đi, tuy chỉ là nấu ăn, cũng cần nghiêm chỉnh. Làm bất cứ chuyện gì cũng phải chuyên tâm, ngay cả việc học cũng vậy, không thể cứ hi hi ha ha, thái độ của cô là sao hả?” Thầy giáo Bạch giảng giải.

“Dạ!” Gia Lệ đứng nghiêm, cúi mình vái chào anh, ngay sau đó thực hiện động tác “Xin mời”. “Đồ nghề đã chuẩn bị xong, mời ngài bắt đầu, học trò sẽ học hành nghiêm chỉnh, ba năm sau nhớ giúp tôi ghi danh Phó Bồi Mai đấy (*).” Haizzz, nghiêm túc như vầy nè!

(*) Phó Bồi Mai là đầu bếp nổi tiếng người Đài Loan, Gia Lệ cố ý nhại tên Bạch Bạc Sĩ thành Bạch Bồi Mai

 

Anh chẳng hơi đâu muốn tán dóc với cô. Bạch Bạc Sĩ cầm quả dưa chuột, lấy dao làm bếp.

“Bây giờ tôi hướng dẫn cô xào dưa chuột, cô nhìn các bước trình tự nhé.” Trước tiên anh gọt vỏ, sau đó bổ đôi, nạo hết ruột. “Có người sẽ để cả ruột xào, nhưng tôi quen bỏ đi.” Anh gom ruột và vỏ dưa chuột lại, bỏ vào bồn chứa thức ăn thừa, đưa cho Gia Lệ. “Những thứ này không cần, vứt đi.”

“Dạ.” Gia Lệ nhanh nhẹn đón lấy, mở cửa sổ ra, ném ra ngoài, bụp!

“Cô, cô làm gì đó?” Bạch Bạc Sĩ kinh hãi, trừng mắt nhìn cánh cửa sổ kia.

“Chẳng phải kêu tôi vứt đi sao?”

Anh bỗng gầm lên với cô: “Cô, mắt cô mù hả? Thùng rác ở ngay bên cạnh, sao lại ném ra ngoài cửa sổ?”

“Anh nhìn bên ngoài đi.” Gia Lệ nhón chân nhoài người tới trước cửa sổ vẫy tay với anh. “Lại đây nhìn.” Bạch Bạc Sĩ đi tới, cô chỉ vào phía dưới rồi hỏi anh. “Thấy chưa?”

“Rồi, thấy cô vứt bừa vứt bãi.” Mẹ nó, anh phát hỏa. Cô coi phía ngoài nhà anh là cái hố rác sao? Thuận tiện như vậy sao?

Gia Lệ chỉ xuống dưới giải thích. “Anh nhìn nè, bên ngoài chính là vườn hoa nhà anh, song chẳng có lấy một cây hoa nào nở cả, phía trên đều khô khốc, còn nứt nẻ nữa, không có phân bón đó!”

“Cho nên cô mới quăng rác thải, xuống, đó?” Anh nghiến răng hỏi.

Cô ngẩng mặt lên nghiêm trang trả lời. “Không phải rác thải, đồ ăn thừa có chứa phân bón hữu cơ, anh là bác sĩ, khỏi cần để tôi giải thích với anh phân bón hữu cơ là gì chứ?”

Phịch! Bạch Bạc Sĩ cố sức đóng cửa sổ, quay đầu nói với cô: “Tôi đương nhiên biết, tôi còn biết ném thức ăn thừa xuống đó sẽ sinh sôi muỗi, còn biết gần đây bệnh sốt xuất huyết đương lưu hành, nếu cô để tôi phát hiện quăng đồ thừa lần nữa, tôi sẽ chôn cô xuống đó, tôi thấy cô mới là “Phân bón hữu cơ” tuyệt nhất!”

Á, á á! Gia Lệ lui từng bước. Thật hung ác! Bạch Bạc Sĩ trừng mắt, tay cầm dao làm bếp, cho dù cô có ba cái lá gan cũng không dám lỗ mãng.

“Được, được. Tôi biết rồi, tiếp tục đi! Thầy giáo Bạch, phải xào dưa chuột thế nào?” Mau mau nói sang chuyện khác.

Anh thở dài một tiếng, ra lệnh. “Trước tiên cô bóc tỏi đi, thái ớt thành từng miếng nhỏ, rửa sạch tôm khô.” Kiên nhẫn, nhất định phải kiên nhẫn. Bạch Bạc Sĩ tự nói với mình, mặc dù cô rất ngốc, nhưng giả sử có thể dạy dỗ cô, thành quả tất nhiên sẽ gấp bội. Có phải thế không? Phải vậy không?

5 phút trôi qua, Xa Gia Lệ thật biết điều thật nghiêm chỉnh, Bạch Bạc Sĩ rất nghiêm túc rất kiên nhẫn.

15 phút trôi qua, Xa Gia Lệ vẫn rất nghiêm túc rất chuyên tâm, Bạch Bạc Sĩ thật kinh sợ thật đau lòng.

Rốt cuộc không chịu đựng nổi, anh hỏi: “Cô đang làm gì thế?”

“Bóc vỏ tỏi, chẳng phải anh bảo tôi thế à.” Cô cầm củ tỏi, rất nghiêm túc rất cẩn thận từ từ kéo xuống từng mảnh vỏ, kéo một tầng rồi lại một tầng. “Nhiều vỏ quá… Uhm, không dễ bóc tẹo nào, ah ——”

Anh bỗng nhiên giật lấy củ tỏi, ném lên cái thớt gỗ, cầm ngang con dao, “Bang” một tiếng đập nát củ tỏi, cô sợ đến nỗi a lên một tiếng, củ tỏi bẹp dí, vỏ cũng nứt ra. Anh cầm lấy củ tỏi bẹp dí, nhanh chóng bóc vỏ, sau đó nhìn Xa Gia Lệ, nheo mắt lườm cô.

Chuyện đơn giản như vậy cũng làm tới nửa ngày? Ngay cả bóc củ tỏi cũng không biết, còn đòi xào dưa chuột? Xào khỉ gió!

Anh rất suy nhược, muốn đâm đầu vào tường. Không, đính chính, rất muốn bắt cô đâm đầu vào tường. Gia Lệ bị anh lườm thế, da đầu tê cóng, mồ hôi lạnh túa ra.

Một hồi im lặng, rốt cuộc, sau khi anh hô hấp thật sâu ít nhất ba lượt, anh nói với cô: “Tôi cảm thấy… Xào thức ăn đối với cô mà nói, thật “Quá uyên thâm”.” Anh bỏ cuộc, nếu tiếp tục dạy nữa anh sẽ phát điên.

“Thật ư?” Hiếm thấy cô ham học.

Anh ra sức gật đầu. “Phải.” Cũng giống như gỗ mục không thể chạm trổ vậy, lời các cụ nói quả không sai. Anh đuổi cô ra ngoài. “Cô xem tivi đi, để tôi nấu.”

“Không cần hỗ trợ sao?”

“Không cần!” Trả lời quyết đoán.

“Chắc chứ?” Cô do dự.

“Mau xéo đi!”

Gia Lệ tháo chạy. Uhm, một phòng bếp quả nhiên chứa được hai người phụ nữ, chờ chút, những lời này phải sửa lại, không chứa được hai người phụ nữ, càng không thể chứa một nam một nữ. Uhm, phòng bếp quả nhiên không phải nơi lý tưởng dành cho Xa Gia Lệ, cô ngoan ngoãn đi xem tivi, chơi đùa với mèo con.

Cứ như vậy Bạch Bạc Sĩ phải chịu đựng cô ngốc này.

Bọn họ khi thì ầm ĩ khi thì hòa thuận, Bạch Bạc Sĩ đặt ra rất nhiều quy định, không cho phép xem tivi khi đang ăn cơm, không cho phép tranh giành điều khiển với anh, bởi vì anh mới là chủ nhân căn nhà này.

Không cho phép khi anh đang xem kênh địa lý quốc gia, hỏi anh xem cái này cái nọ có tác dụng gì, sau đó chuyển đến kênh “Thú cưng quản gia”, hoặc là “Khiêu chiến bần cùng đại tác chiến”, hoặc thỉnh thoảng quay về mở “Giải trí 100%.”

Không cho phép đòi anh xem cái cô Tiểu S thân hình gầy gò tập thể dục, không cho phép tra hỏi anh, tư thế tập theo của cô không chính xác.

Không cho phép, không cho phép! Bởi vì … chuyện này sẽ ảnh hưởng đến tâm sinh lý khỏe mạnh của anh, bởi vì cô nhích tới nhích lui, là một người đàn ông bình thường anh sẽ muốn ôm lấy cô… Tóm lại anh quy định với cô rất nhiều thứ không cho phép, nhưng —— chủ nhật, anh lại cùng cô ngồi im re trên sô pha ăn pizza, còn xem vở “Đội bóng Thiếu Lâm” của Châu Tinh Trì. Loại phim này anh luôn luôn không thèm xem, không bao giờ nghĩ rằng mình sẽ xem, còn cùng cô cười nghiêng ngả.

Đây… Bạch Bạc Sĩ nghĩ, anh sẽ không buông thả bản thân quá đà chứ? Còn như vậy nữa, anh sẽ giống như Xa Gia Lệ mất thôi. 7 ngày sau, Bạch Bạc Sĩ cho rằng nên để Gia Lệ về nhà.

Trên thực tế, anh cũng chịu không nổi nữa rồi. Từ sau khi cô tới đây, anh càng ngày càng ngủ muộn, buổi tối tinh thần cô rất tốt, thường ngồi hàn huyên tán gẫu với anh, đôi khi còn ép anh chơi bài.

Dĩ nhiên, anh có thể cự tuyệt, thế nhưng, cô rất biết kích động.

Từ sau khi cô tới đây, thân thể anh chịu đủ cực hình, tâm hồn bắt đầu ô uế, tư tưởng ngày càng tà ác.

Mỗi buổi sáng nhìn thấy dáng vẻ ngủ say của cô, anh chỉ muốn đi tắm nước lạnh, anh nói bóng gió với cô rất nhiều lần về việc muốn cô ngủ trong phòng dành cho khách, nhưng cô đại tiểu thư vẫn cứ thích ở phòng khách gõ xong máy tính, ngả đầu nằm xuống ghế sô pha. Mỗi buổi tối thấy cô ăn mặc quần soóc chạy tới chạy lui, anh lại muốn đi tắm nước lạnh. Cuối cùng không riêng gì buổi sáng buổi tối, quả thực mỗi phút mỗi giây chỉ cần trông thấy cô, anh liền muốn đi tắm nước lạnh.

Còn nữa, từ sau khi cô tới đây, liên tục mấy ngày liền anh đều mơ ác mộng. Mơ thấy mình làm xằng làm bậy với Gia Lệ, còn đối với cô…

Khụ khụ! Bạch Bạc Sĩ rất sợ hãi, nếu còn như vậy nữa anh nhất thời sẽ bộc phát thú tính…

Uhm, không thể trách anh, sao có thể trách anh? Anh là một chàng trai bình thường mà.

 

 

*** Có nhà nhưng không thể về, Xa Gia Lệ lưu lạc ở chỗ bác sĩ Bạch, Tiết Tổ Dĩnh sau khi biết tin, thiếu chút nữa cười đến rụng răng. Hắc hắc, hai người đó sao lại thế này? Kì lạ nha ~~ Tổ Dĩnh hẹn gặp Gia Lệ ở quán cà phê để bàn công việc, khi Gia Lệ đẩy cửa bước vào, ánh mắt Tổ Dĩnh rực sáng.

Wow! Không được rồi. Tổ Dĩnh cười, nhìn thẳng vào Xa Gia Lệ.

“Hi hi ~~” Gia Lệ ngồi xuống, tươi cười với Tổ Dĩnh.

Tổ Dĩnh quan sát cô, nheo mắt nhìn. “Cừ thật, mới tới nhà bác sĩ Bạch ở vài hôm đã thấy bồ mập ra đó.”

Thần sắc cũng tốt, mặt mày rạng rỡ.

“Vậy ư?” Gia Lệ gọi ly cà phê nóng, hưng phấn nói: “Hi, nhà bác sĩ Bạch thật không tệ chút nào, đẹp tuyệt. Nhà anh ta, wow ~~ quả thực là thiên đường. Ghế sô pha nhà anh ta cỡ chừng rộng như chiếc giường nhà mình, mình ngủ rất ngon.” Gia Lệ sáp lại gần thấp giọng nói: “Hơn nữa… Bạch Bạc Sĩ còn biết nấu nướng, tối nào anh ta cũng đích thân xuống bếp, vô cùng lợi hại. Chớp mắt thôi, lập tức biến ra ba món mặn một món canh, như thần vậy!” Cô thích thú nói, còn khoa tay múa chân.

“Thần? Ah ~~” Tổ Dĩnh nhíu mày. “Anh ta còn nấu nướng cho bồ ăn? Chẹp, các cậu trở thành bạn tốt rồi à? Thế này mới thần kỳ nha!”

Gia Lệ cười híp mắt. “Tổ Dĩnh, tại mình hiểu lầm anh ta. Hóa ra anh ta là người tốt, bề ngoài thoạt nhìn có vẻ hung dữ, thực ra tính tình rất hòa nhã, mình nghĩ rằng ~~ nếu ai lấy được anh ta, nhất định có phúc lắm!” Gia Lệ lắc đầu ca ngợi.

“Há?” Tổ Dĩnh gật gật đầu, uhm, bàn công việc, cô lấy ra bản hợp đồng sáu tháng cuối năm.

Nhân viên phục vụ bưng cà phê nóng tới, Gia Lệ nếm thử một ngụm, cau mày.

“Sao thế?” Tổ Dĩnh hỏi. “Cà phê làm sao à?”

“Ừ.” Gia Lệ trầm tư, chăm chú nhìn ly cà phê trong tay. Thở dài nói: “Vẫn là cà phê Bạch Bạc Sĩ pha ngon hơn hẳn!”

“A ~~ a ~~ a ~~” Tổ Dĩnh liền a lên vài tiếng, trừng mắt nhìn Gia Lệ.

“Sao vậy?” Làm gì thế?

“Có một câu thế này, từ cuộc sống cần kiệm đổi qua cuộc sống xa hoa thì rất dễ, nhưng từ lối sống giàu có mà trở lại lối sống giản dị, đạm bạc thì rất khó, nghe qua chưa?”

“Mình có biết, nhưng sao?”

“Ha ha ~~” Tổ Dĩnh chớp chớp mắt. “Mình thấy, bồ ở nhà Bạch Bạc Sĩ ăn uống ngon lành thế, coi chừng sau khi bồ về nhà không quen nữa.”

Gia Lệ mất ba giây nhớ lại tình hình những ngày qua ở nhà Bạc Sĩ, lại mất một giây nhớ tới tình trạng quẫn bách của mình trước đây. Sau đó cô dùng hai giây để cảm khái. “Haizzz ~~ có khả năng đấy.” Bạch Bạc Sĩ tuy ăn nói khó nghe, nhưng việc gì anh cũng xử lý rất tốt. Ở nhà Bạch Bạc Sĩ, cô viết bản thảo xong, liền ăn uống rồi chơi đùa với mèo con, hạnh phúc biết bao nhiêu!

“Bồ ở đó xấp xỉ hơn một tuần lễ rồi đúng không?”

“Ừ.” Gia Lệ gật đầu. Quả thực đủ rồi, nên thu xếp dọn dẹp về nhà thôi. Mấy ngày qua đã phá hư nhà anh, phá hư hoàn toàn, nếu tiếp tục ở lại nữa, uhm, rất có thể sẽ bị anh chán ghét.

Tổ Dĩnh lắc đầu, cười. “Mình còn tưởng rằng chuyện La Tân Nạp sẽ khiến bồ chán nản, xem ra mình đã lo lắng thừa rồi…” Tổ Dĩnh dừng một chút. “A! Mình thấy bồ hiện giờ vui vẻ hoạt bát, tâm tình của bồ cũng tốt lắm đó.”

Gia Lệ ngạc nhiên —— đúng vậy, nhanh như vậy cô đã phấn chấn lên rồi, hơn nữa tâm tình rất tốt a ~~ Gia Lệ sờ sờ ly cà phê, có chút nghi hoặc, trong lòng có cảm giác là lạ.

“Đây là bản hợp đồng mới, bồ xem xem có vấn đề gì không.” Tổ Dĩnh nói.

“Ừ.” Gia Lệ mở hợp đồng ra, nhưng không tập trung tinh thần. Bỗng cô dường như thấu hiểu —— nếu không phải Bạch Bạc Sĩ, liệu cô có thể nhanh chóng quên đi đau buồn kia chăng?

 

 

 

9 thoughts on “Bản báo cáo tình yêu chapter 7.2

  1. thật sự cũng hiếm người được như Lệ tỷ…haizzz kiếm đâu ra BBS bi giờ..đúng là chỉ có trong tiểu thuyết thôi
    thanks ss So`

  2. Màn học nấu ăn, vứt rác và phân bón hữu cơ thiệt mắc cười quá xá =)))))))))) nếu nấu 1 bữa cơm ra trò thì ta k làm ra nổi nhưng ít nhất còn làm đc trứng, bánh :)) vậy mà Mẹ ta còn lo k ai rước ta =))))) như chị là có anh nha sĩ rước rồi :))))) hâm mộ a =))))))

Gửi phản hồi

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s