Nữ tướng quân đấu trí cùng Tam vương gia chapter 114


Chương 114: Khăn che mặt mê người (1)

Dịch: ^Sò^

 

 

Uy Thất Thất thấy máu tươi trên mặt đất, sợ tới nỗi mặt cắt không còn hạt máu, kinh ngạc nhìn Lưu Trọng Thiên, rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì? Sao hắn lại bị thương nghiêm trọng thế.

“Vương gia!” Thất Thất hoảng hốt túm lấy cánh tay Lưu Trọng Thiên “Làm sao vậy, bỗng dưng lại thổ huyết …”

“Không sao!” Lưu Trọng Thiên xua xua tay, thu kiếm vào trong vỏ, vẫn còn cảm thấy khó chịu trong lồng ngực.

“Mau đi mời đại phu!” Thất Thất hướng về phía tỳ nữ hét lớn, tỳ nữ gật đầu vội vàng chạy đi.

Lưu Trọng Thiên nắm lấy tay Uy Thất Thất “Điều chỉnh lại hơi thở sẽ ổn thôi, chắc là vận công quá mức nôn nóng, có phần tích tụ, đỡ bổn vương quay về nghỉ ngơi một chút!”

Lưu Trọng Thiên được Thất Thất dìu trở về phòng nằm ở trên giường, Thất Thất nghi hoặc nhìn chằm chằm vào Lưu Trọng Thiên trên giường, nhất định có chuyện gì đó, bằng không tại sao hắn lại điên cuồng luyện kiếm như thế, hơn nữa còn tự tổn thương mình.

Đại phu mau chóng tới nơi, cũng may chỉ là khí huyết không thông, chỉ cần uống vài thang thuốc, chú ý tĩnh dưỡng là sẽ khỏi thôi.

Quản gia sai người đi theo bốc thuốc, Thất Thất lúc này mới yên lòng, cô phát hiện Lưu Trọng Thiên nhăn mặt nhíu mày, hình như chất đầy tâm sự nhưng lại chẳng nói câu nào, đoán không ra có chuyện gì gần đây khiến Lưu Trọng Thiên phiền muộn như thế?

 

s0n0k0.wordpress.com

 

“Rốt cuộc sao lại thành ra như vậy? Tại sao điên cuồng múa kiếm, có phải bởi vì chuyện Lục vương gia đêm qua không…” Thất Thất cảm thấy mặt đỏ bừng lên “Là Lục vương gia bức ép mang Thất Thất đi, không phải Thất Thất… Hơn nữa… Cũng chưa hề xảy ra chuyện gì hết!”

“Bổn vương biết.” Lưu Trọng Thiên cầm tay Uy Thất Thất, siết thật chặt trong lòng bàn tay, đáy lòng dâng lên nỗi bất an, dường như nếu buông tay, Uy Thất Thất có thể sẽ bay đi mất.

“Bổn vương biết nàng trúng mê dược, là do Lục đệ giở trò quỷ, nữ tử nào không theo hắn, đều sử dụng mê dược, bổn vương suýt nữa trách lầm nàng, song, từ nay về sau nàng nên tránh xa hắn ra, bổn vương không thể lúc nào cũng bảo vệ nàng được! Giống như đêm qua vậy…”

Khuôn mặt Thất Thất liền ửng hồng, những tâm tư trong lòng đều bị Lưu Trọng Thiên nói ra hết. Bộ dáng e thẹn đó khiến Lưu Trọng Thiên ngây người trong chốc lát, không kìm lòng nổi khẽ vuốt ve hai bên má cô, nói với vẻ đăm chiêu.

“Tuyệt đại giai nhân thế này, ai lại không muốn chiếm đoạt cơ chứ?”

“Vương gia…” Uy Thất Thất hiểu lời hắn nói có ý gì, cái tên Lưu Huyền Cát kia, dám hạ mê dược với cô, dù cho nam nhân thiên hạ có chết hết, cô cũng không bao giờ để ý hắn. Nhưng đối với Lưu Trọng Thiên trước mặt, nội tâm Thất Thất khó kìm lại được, không tài nào ngăn nổi bóng dáng Lưu Trọng Thiên ngày một khắc sâu, khiến trái tim cô có phần loạn nhịp.

Vượt thời gian, Thất Thất xuyên tới Đại Hán, tâm tư cũng ở lại Đại Hán, Tam vương gia anh tuấn lạnh lùng bá đạo đã đoạt được trái tim cô, đó không phải là mẫu nam nhân mà cô thích, nhưng đã ăn sâu bám rễ trong trái tim cô mất rồi.

 

s0n0k0.wordpress.com

 

“Thất Thất, nàng sẽ không rời khỏi bổn vương có phải không?” Lưu Trọng Thiên nhìn cô vẻ mặt hoài nghi, những lo lắng và bất an trong lòng lại dâng lên, ngày mai tổ chức thiết yến ở ngự hoa viên, không biết sẽ còn xảy ra biến cố gì, hắn vẫn không biết tâm tư Uy Thất Thất, có yêu Lưu Trọng Thiên hắn hay không.

“Vương gia, chẳng phải Thất Thất đang ở đây ư? Rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì?”

Lưu Trọng Thiên cười khổ một tiếng “Sáng sớm có thánh chỉ đến, đối với nàng, hẳn là chuyện tốt mới phải!”

“Chuyện tốt?” Thất Thất có chút kỳ quái, với mình ư, liệu có chuyện tốt gì chứ?

“Đúng vậy, Hoàng thượng hạ chỉ, tấn phong nàng là Nhị phẩm hộ quốc nữ tướng quân, còn ban cho phủ tướng quân, sau này nàng có thể không cần ở chỗ bổn vương nữa.”

“Vương gia, có thật không? Ta có phủ đệ ? Nhị phẩm tướng quân gì đó nữa?” Thất Thất chớp chớp mắt, ngạc nhiên nhìn Lưu Trọng Thiên, chẳng lẽ những lời hắn nói đều là thật, Đại Hán thiên tử thật hào phóng, giấc mộng đẹp có căn nhà thật lớn, xem ra đã thực hiện được rồi, sau này có thể oai phong giống như Lưu Trọng Thiên vậy, xem hắn làm thế nào khi dễ Thất Thất.

Lưu Trọng Thiên nắm tay Thất Thất, đột nhiên gia tăng lực bàn tay, Thất Thất đau đớn, vội vàng hất tay “Này, Lưu Trọng Thiên, đau tay ta.”

Lưu Trọng Thiên thấy đôi tay Thất Thất đỏ bừng, tuy rằng lực bàn tay nới lỏng, vẫn không nhịn được kéo cô ngã lên giường.

“Nàng hy vọng có phủ đệ riêng, rời xa bổn vương sao? Nét hân hoan đã hiện hết ra bên ngoài rồi, chí ít cũng nên che đi mới phải!”

“Vốn nên vui mừng ư? Ở đây, chàng luôn luôn khi dễ ta!”

“Khi dễ nàng?” Tâm tình Lưu Trọng Thiên có phần kích động, đột nhiên thấy tức ngực, sắc mặt trở nên khó coi. Thất Thất khẩn trương nhìn hắn, đưa tay vỗ sống lưng cho hắn “Chàng không sao chứ?”

“Tại sao một mực muốn như vậy?” Lưu Trọng Thiên túm lấy tay cô đặt lên trước ngực mình “Tước hiệu tướng quân kia cùng phủ đệ đối với nàng mà nói quan trọng tới vậy sao?”

“Cũng không phải…” Thất Thất cúi đầu xuống “Ngay cả khi trời sập, nếu chàng không thích, ta sẽ từ bỏ, tướng quân cũng không làm!”

“Đâu cần để ý xem bổn vương thích hay không thích! Nàng có phủ đệ, tướng quân cũng muốn làm, chỉ là…” Lưu Trọng Thiên khẽ vuốt ve hai bên má Thất Thất, không nhịn được áp môi lại gần, thân mật phủ bên tai Thất Thất “Đừng vào phủ đệ tướng quân, hãy ở đây với bổn vương!”

“Còn phải xem tâm tình ta thế nào…”, Khuôn mặt Uy Thất Thất thanh cao, cô cũng không muốn đáp ứng Lưu Trọng Thiên dễ dàng, ngộ nhỡ một ngày nào đó lại múa kiếm chém bay đầu, chẳng phải sẽ mất mạng.

Lưu Trọng Thiên bực tức ôm Thất Thất vào trong lòng, thuận đà đặt một nụ hôn, Vương gia bá đạo này, không vui liền lấy Thất Thất trút giận, luyện kiếm bị nội thương, vẫn còn sức lực như thế, Thất Thất mau chóng bị giam cầm trong lòng Tam vương gia, không thể động đậy, bị hắn khóa môi, không sao nói nên lời.

 

s0n0k0.wordpress.com

 

“Vương gia…” Vân Nhi đột nhiên xông vào, trông thấy hai người đang thân mật, liền sững sờ tại chỗ, có chút hoảng hốt lúng túng lại có chút đau khổ và ghen tị, gương mặt nhỏ nhắn càng lúc càng trắng bệch, tiến không được, lùi không xong.

Lưu Trọng Thiên giương mắt nhìn Vân Nhi, từ khi nào thì nàng trở nên lỗ mãng như thế, đôi môi Lưu Trọng Thiên không muốn rời khỏi người Uy Thất Thất, ngón tay khẽ chạm qua hai bên má cô, cười giỡn, bật dậy xuống giường, bước tới trước thư án, ngồi xuống.

Vân Nhi khiếp đảm nhìn Lưu Trọng Thiên “Vương gia, Vân Nhi chỉ là có chút lo lắng, cho nên mới lỗ mãng, mong Vương gia thứ tội!” Lưu Trọng Thiên khoát khoát tay, khẽ ho khan.

“Gọi quản gia Lưu Toàn tới đây!”

Ánh mắt Ninh Vân Nhi mang theo sự oán hận quét về phía Uy Thất Thất, nữ nhân này thật tốt số a, Vương gia gần như không rời xa cô ta.

Thất Thất cũng đúng lúc nhìn về phía nàng, hai nữ nhân đối diện với nhau, Thất Thất phát hiện sự thù địch trong mắt Vân Nhi, lập tức cảnh giác, cô không hề tỏ ra yếu thế liền nhìn thẳng, cũng không lảng tránh ánh mắt ghen tị kia, lẽ nào cô nhìn tôi, tôi không thể nhìn cô sao? Ninh Vân Nhi  bị nhìn như thế có chút không được tự nhiên, bối rối lui ra ngoài.

Tâm trạng Uy Thất Thất lúc này khác rất nhiều so với lúc cô mới vào phủ Vương gia, thiện cảm đối với Vương gia cổ đại này ngày một lớn hơn, đối với sự bá đạo lộng quyền của hắn, hay những cử chỉ dịu dàng như nước, tràn đầy chờ mong, lại hơi kháng cự. Với Ninh Vân Nhi, ban đầu chỉ mong sao nàng theo Vương gia, lúc này đây lại căm tức việc nàng nhìn trộm Vương gia.

Tam vương gia sẽ không thực sự thu nạp Ninh Vân Nhi chứ, chẳng phải Vương gia Đại Hán người nào người nấy đều tam thê tứ thiếp, Uy Thất Thất suy xét tâm trạng mình, nếu Vương gia thật sự muốn Ninh Vân Nhi , cả đời này cô sẽ không trở về vương phủ, không gặp lại hắn.

 

s0n0k0.wordpress.com

 

Lưu Toàn tiến vào “Vương gia cho gọi lão nô!”

“Đi mời thợ may và thợ làm đẹp tốt nhất Trường An đến đây!” Lưu Trọng Thiên dặn dò.

“Vâng!” Lưu Toàn lui ra ngoài.

Thất Thất kỳ quặc ngước nhìn Lưu Trọng Thiên “Gọi thợ may và thợ làm đẹp để làm gì? Chàng muốn may y phục sao?”

“Là cho nàng đó!” Lưu Trọng Thiên cảm thấy đã khá hơn nhiều, hít một hơi thật sâu “Ngày mai ở ngự hoa viên hoàng cung, Hoàng thượng sẽ tổ chức tiệc khánh công, nàng đó xấu phi sẽ được dịp diện kiến mọi người!”

Vào hoàng cung, Thất Thất mở to mắt nhìn, vội vã khoát tay “Ta không đi! Làm không tốt sẽ đắc tội với tên Hoàng thượng biến thái kia, ta vẫn muốn sống, chàng tha cho ta đi!”

“Đại Hán thiên tử muốn tháo khăn che mặt của phi tử bổn vương, không cần lao tâm khổ tứ như thế, ngày mai bổn vương sẽ mang nàng theo, để đám đại thần nhiều chuyện kia nhìn cho rõ, có phải Lưu Trọng Thiên ta cưới nữ nhân xấu nhất thiên hạ không.” Lưu Trọng Thiên lạnh lùng nói.

“Nhưng mà” Thất Thất sờ sờ mặt, có chút phiền não “Ta không biến trở lại được, loại cổ độc đó đã được giải rồi!”

“Tại sao phải biến trở lại?” Lưu Trọng Thiên đứng lên, hai tay chắp sau lưng, khí thế phấn khởi nói “Bổn vương muốn xem xem, ai làm gì được bổn vương, hôn sự là do Hoàng thượng ban, có thánh chỉ ở đây, Vương phi xinh đẹp như thế, Hoàng thượng nếu đã muốn nhìn, vậy thì cứ tự nhiên!”

“Ngày mai? Ta không đi đâu, chàng tưởng là xem khỉ trong vườn bách thú chắc?” Thất Thất tức giận bước tới trước mặt Lưu Trọng Thiên, lôi kéo cánh tay hắn “Vương gia, có thể không đi được không a!”

“Đi, có bổn vương đi cùng nàng, nàng sợ gì chứ?”

“Không phải sợ, mà là không thích, không thoải mái!”

“Ngày mai nàng không chỉ là một Vương phi, không cần căng thẳng! Nàng sẽ là mỹ nhân mê người xinh đẹp nhất.” Lưu Trọng Thiên nhìn về phía Uy Thất Thất diễm lệ, không biết ngày mai ở ngự hoa viên sẽ diễn ra cảnh tượng gì, khi người trong thiên hạ biết được Vương phi của Tam vương gia hóa ra là một mỹ nhân, sẽ có không ít người sinh lòng đố kỵ, ghen tị với phúc phận của Lưu Trọng Thiên.

Một lát sau, quản gia chạy vào báo “Vương gia, thợ may đến rồi, nhưng thợ làm đẹp tốt nhất Trường An là bà chủ quán Thất Sắc Giai Nhân, vang danh gần xa nhưng hành tung lại rất bí ẩn, lão nô đi mời nhiều lần cũng không đến a.”

“Lớn mật, chẳng lẽ ngay cả bổn vương mời mà bà ta cũng không đến sao? Thật tự cao tự đại!” Lưu Trọng Thiên hung hăng đập bàn, bỗng phát hỏa, hay cho tên điêu dân, ngay cả Vương gia mời cũng dám khước từ.

Uy Thất Thất lập tức né tránh ánh mắt căm tức của Lưu Trọng Thiên, Thất Sắc Giai Nhân, quản gia thật là, sao lại tìm đến Thất Sắc Giai Nhân, may mà bình thường cô hay dặn dò kỹ lưỡng, Tiểu Đào và các nàng vẫn luôn kín mồm kín miệng. Thất Sắc Giai Nhân là con át chủ bài của Uy Thất Thất, là lối thoát cuối cùng tự bảo vệ mình của cô ở cổ đại.

“Lão nô đã đi nhiều lần, người quản lý chỗ đó đều nói bà chủ không có nhà, Vương gia, có phải đi mời nữa không ạ?”

Thất Thất vội vã cướp lời “Khỏi cần, có lẽ đi vắng thật, Vương gia, tay nghề trang điểm của ta cũng rất được, không cần làm phiền bà chủ kia đâu!”

“Chưa từng có ai dám xem thường lời mời của bổn vương như thế, quả là một điêu dân ngạo mạn!”

 

 

 

 

 

 

Advertisements

53 thoughts on “Nữ tướng quân đấu trí cùng Tam vương gia chapter 114

  1. 77 tiêu rồi, màk 33 định nói sao trước mặt tên hoàng thượng và mọi người về việc 77 trở nên xinh đẹp nhỉ không lẽ nói trước kia 77 giả xấu sao? Hồi hộp a. Thanks ^^

  2. haha cuối cùng chị cũng mến anh rùi
    nhưng ta lo tên biến thái hoàng thượng kia sẽ k buông tha thất thất đâu

  3. Thanks !
    33 muon 77 la de nhat my nhan truoc mat moi nguoi, tat nhien da co chuan bi san tu tuong, hanh dong de doi pho … chi la … neu thay 77 dep qua, ten hoang thuong hao sac kia cang muon chiem lay hix hix

  4. ta ủng hộ Thiên ca. dấu mãi cũng không phải cách hay. Thất tỷ là của ca. nhất định ca sẽ bảo vệ được thất tỷ

  5. hihi 33 lai noi 77 là “điêu dân ngạo mạn” kìa, không biết lúc biết sự thật bà chủ kia là thất thất 33 sẽ thế nào nhỉ.

  6. 😆 hahahaa…mắc cười 2 vợ chồng anh chị này ghê á. k bít 33 tới tận nơi mời bà chủ Thất sắc giai nhân sẽ như thế nào 🙂

    Truyện càng lúc càng hay Sò ơi. Cảm ơn em đã dịch nhé *ôm ôm*

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s