Bản báo cáo tình yêu chapter 5.2


Chương 5.2

Dịch/edit: ^Sò kut3^

 

 

*** Bạch Bạc Sĩ ở trong phòng bếp pha trà, thỉnh thoảng lén nhìn tình hình phòng khách.

Xa Gia Lệ ngồi trên ghế sô pha, hai tay cầm quyển tạp chí, bởi vì tức giận, hai tay cô run rẩy.

Aizzz ~~ Bạch Bạc Sĩ quay lại với việc lúc trước, ngẫm nghĩ, cuối cùng vẫn kiên trì bưng trà ra ngoài, ngồi bên cạnh Gia Lệ. “Uống trà đi.” Cô không sao chứ?

Xa Gia Lệ dường như không nghe thấy, nhìn chằm chằm vào tờ báo lá cải, không nhúc nhích.

Bạch Bạc Sĩ chuyển mình, lại gãi gãi đầu.

“Uhm… Uống trà trước đã!”

Xa Gia Lệ vẫn không động đậy, hai mắt đăm chiêu nhìn quyển tạp chí. Bạch Bạc Sĩ hoảng sợ chợt nghĩ – liệu có phải chịu sự đả kích quá lớn mà thành ra như vậy không?

“Cô… Cô không sao chứ?” Anh hỏi rất từ tốn, chỉ sợ kích động cô.

Cô bỗng nhiên quay đầu lại nhìn anh. “Có thứ gì ăn được không?”

“Có, có!” Bạch Bạc Sĩ vô cùng nhiệt tình. “Muốn ăn gì? Tôi đi chuẩn bị.” Chỉ cần cô gắng giữ bình tĩnh.

Xa Gia Lệ ngước nhìn gương mặt anh, giọng nói bình tĩnh. “Tôi đói bụng.” Hơn nữa vô cùng vô cùng đói.

Bạch Bạc Sĩ hiếm khi nở nụ cười vô cùng thân thiện vô cùng từ bi, dịu dàng hỏi cô. “Muốn ăn thịt hun khói hay trứng ốp lết hay là sandwich?”

“Sandwich đi.” Cô nói, lại cúi đầu xuống nhìn quyển tạp chí.

“Được.” Anh không nói hai lời liền đáp ứng.

Bạch Bạc Sĩ vào phòng bếp, mở lò nướng ra đặt bánh mì vào, mở nắp hộp cá ngừ, rắc lên salad rồi trộn đều, lấy dưa chuột, hành tây ra, tỉ mỉ xắt thành những lát mỏng.

Đinh! Bánh mì nướng được rồi. Anh nhấc bánh mì nướng ra rồi quệt bơ lên, nghĩ một hồi, lấy hẳn một muỗng bơ thật dầy phết lên bánh mì. Anh rắc những lát dưa chuột, hành tây lên, cho thêm một miếng phô mai và vị cá ngừ nữa.

Tiếp đó, anh dùng cây tăm cố định sandwich rồi lấy dao cắt bánh ra, xắt thành từng miếng đều thẳng tắp. Sau cùng, đặt bánh mì lên đĩa, mang ra ngoài.

Anh thở dài, cô vẫn đang xem tờ báo kia, anh để cái đĩa ở trước mặt cô.

“Được rồi, đừng xem nữa, ăn sandwich đi.” Cô đang nghĩ gì vậy? Bạch Bạc Sĩ bối rối, nhưng không hỏi.

“Ừ.” Cô cầm sandwich lên, hung hăng ngoạm một miếng to.

Không biết cô có thích không? Bạch Bạc Sĩ quan sát nét mặt cô.

Gia Lệ nhai một miệng đầy, vỏ bánh mì giòn tan, khi ngoạm bánh, bơ lập tức tan ra ở đầu lưỡi, vị cá ngừ thơm ngon, mùi cải xanh bánh quế, ăn rất ngon miệng! Từng miếng từng miếng một, cô ăn rất nhanh.

Thấy cô ăn say sưa, thoáng chốc, Bạc Sĩ có cảm giác như đã đạt được thành quả.

Anh thấy cô chẳng mấy chốc đã chén sạch cái sandwich. Uhm, vẫn có thể ăn được, xem ra không sao rồi, anh yên tâm.

Gia Lệ ăn sandwich xong, lau miệng, ngẩng đầu hỏi anh. “Tôi muốn đi ngủ, anh có bàn chải đánh răng nào không? Còn cả khăn mặt nữa?” Ban nãy ở cửa hàng bách hóa do quá giận nên cô chỉ nhớ mua tờ tạp chí, những thứ nên mua thì lại quên bẵng đi mất.

“Có.” Anh lập tức đi lấy.

Gia Lệ đi đánh răng rồi tắm rửa, Bạch Bạc Sĩ ngồi xuống, nhặt quyển tạp chí lên xem.

La Tân Nạp là ngọc nữ trẻ tuổi của Hồng Kông, thu thập rất nhiều tin tức, phóng viên thậm chí làm hẳn một bảng rất lớn, tựa đề là Cuộc cạnh tranh so tài giữa hai cô nàng!

Phía bên trái không hiểu phóng viên moi ở đâu ra được tấm ảnh thời học sinh của Xa Gia Lệ, để quả đầu dưa hấu xấu xí, nét mặt mờ mịt; phía bên phải là gương mặt La Tân Nạp cười tươi, ở phía dưới kê ra một list so sánh giữa hai người —— so về “hậu phương”: Xa, cha mất mẹ là nhân viên của cửa hàng đồ điện tử. La, cha là nhà ngoại giao mẹ là nghệ sĩ dương cầm. Xa thua La thắng!

So về tuổi xuân: Xa, 27 tuổi. La, 24 tuổi. Xa thua La thắng!

So về cá tính: Cao Tuấn Thái từng kể với phóng viên rằng, cô bạn gái cũ ngay cả cách làm trứng ốp lết cũng không biết. Hỏi thăm bạn bè cô La, được biết La Tân Nạp thích làm việc nhà. Xa thua La thắng!

So về trình độ học vấn: Xa, trường đào tạo chuyên ngành. La, đại học. Xa thua La thắng!

So về vóc dáng: Xa 32A, La 34C. Xa thua La thắng!

So về công việc: Xa, cây bút cho một chuyên mục nhỏ. La, nữ ca sĩ thần tượng. Xa thua La thắng!

Tổng cộng: La Tân Nạp thắng liên tiếp sáu lần.

Phóng viên tổng kết: chẳng trách Cao tiên sinh đã bỏ cô bạn gái nhiều năm.

 

Cửa phòng tắm mở ra, Bạch Bạc Sĩ vội ném tờ tạp chí đi.

Gia Lệ lau mái tóc ướt bước ra, bộ dáng vẫn rất bình tĩnh, so với lúc còn ở trong xe kêu gào gầm thét thì cứ như hai người khác biệt.

“Tôi muốn đi ngủ.” Cô nói.

“Ờ, tôi đi giúp cô trải giường chiếu.” Anh lập tức đứng dậy.

“Khỏi cần, tôi ngủ ở ghế sô pha thôi.” Gia Lệ ngả người xuống ghế, túm lấy gối ôm, quay lưng lại ngủ.

“Này!” Bạch Bạc Sĩ gào. “Tóc cô vẫn đương ẩm, sấy khô rồi hẵng ngủ.” Anh chạy đi lấy máy sấy tóc. Nhưng, Xa Gia Lệ không ngồi dậy, vẫn nằm nguyên xi.

“Ngồi dậy sấy tóc đã.”

“A… Không cần.” Mặt cô vùi sâu vào cái gối ôm, buồn rầu nói. “Tôi muốn ngủ, mệt chết đi được.”

“Này, tóc chưa khô mà đã đi ngủ, sẽ mắc phải chứng đau nửa đầu, cô có biết hay không vậy? Ngồi dậy!” Anh lay cô, cô hất bàn tay anh ra.

“Đừng làm ồn, tôi muốn ngủ rồi… Tôi muốn ngủ…” Thực ra thì chẳng ngủ được, nhưng cô chán nản chỉ muốn nhắm mắt lại, chuyện gì cũng không quan tâm. Cao Tuấn Thái quả nhiên có mối khác, đối phương điều kiện tốt như vậy, chẳng trách được.

“Sao ngang bướng vậy? Ngồi dậy sấy khô tóc, sau đó đến phòng khách ngủ a ~~” Bạch Bạc Sĩ túm lấy cánh tay cô muốn lôi cô dậy, cô giãy dụa, miệng kêu oa oa.

“Không muốn không muốn, tôi ngủ ở đây được rồi.” Khuôn mặt nhỏ nhắn úp xuống mãi, tiếng nói rầu rĩ ồn ào. “Tôi muốn ngủ rồi, anh đừng náo loạn nữa…” Thật khó chịu a ~~ Gia Lệ cảm thấy thật khó xử, thật mất mặt.

Bạch Bạc Sĩ nhìn cô chằm chằm, than thở! Bất đắc dĩ anh đành gỡ dây điện máy sấy ra, cắm vào phích cắm, ngồi ở mép ghế sô pha, cầm một nắm tóc cô lên, bật công tắc máy sấy, giúp cô sấy khô.

Tiếng máy sấy kêu vù vù, anh cúi đầu xuống kiên nhẫn cầm từng nắm từng nắm tóc dài của cô sấy khô.

Gia Lệ vẫn úp mặt xuống, được anh giúp sấy khô tóc, nước mắt cô cứ tuôn rơi cứ tuôn rơi. Khi mái tóc dài đã khô hẳn, gối ôm ở phía dưới mặt cô cũng ướt đẫm.

Mơ hồ đoán được cô đang khóc, Bạch Bạc Sĩ nghĩ hẳn cô đương bối rối, hơn nữa mình lại không biết cách an ủi người khác, sau khi giúp cô sấy khô tóc, cầm chiếc chăn đắp lên người cô, sau đó tắt đèn điện trở về phòng nghỉ ngơi.

Bạch Bạc Sĩ nằm ở trên giường, mở mắt nhìn trần nhà mờ mịt.

Liệu cô có nghĩ quẩn không? Thất tình đã đủ thảm rồi còn bị lôi lên tạp chí bình phẩm này nọ, sự đả kích này cô chịu nổi không? Nếu chỉ so sánh thôi cũng được, đằng này còn bị ghi rõ sáu lần “Thua” ! Bạch Bạc Sĩ tưởng tượng những tổn thương mà cô phải chịu, đoán  rằng cô sẽ đau buồn rất lâu, chỉ e rằng cô chưa gượng dậy nổi, đoán rằng cô sẽ mất một khoảng thời gian dài mới có thể khôi phục vẻ tươi cười…

Sao cô lại xui xẻo như vậy?

Bạch Bạc Sĩ trằn trọc khó ngủ, đáy lòng cứ nghĩ về Xa Gia Lệ. Cô vẫn đương khóc sao? Cô không có chuyện gì chứ? Cô sẽ không tìm tới cái chết chứ? Buổi tối cô không nói năng gì, cô sẽ không làm chuyện dại dột chứ?

Bạch Bạc Sĩ không ngủ được, vài tiếng sau, anh lén đi xem tình hình cô thế nào, thấy cô đang ngủ ngon giấc, mới yên lòng quay về phòng.

Chỉ hy vọng cô đừng quá đau buồn, cái gã đó thật đáng ghét, thay lòng đổi dạ thì thôi, lại còn vác mặt đi nói lung tung với đám phóng viên, quá đê tiện!

Bạch Bạc Sĩ căm giận bất bình thay cho Gia Lệ, hoàn toàn không hay biết sự quan tâm tối nay dành cho Gia Lệ đã vượt xa tình bạn thông thường.

 

 

*** Bạch Bạc Sĩ mất cả một buổi tối suy nghĩ xem, ngày mai nên làm gì để an ủi Xa Gia Lệ? Anh không biết làm thế nào cho phải, nghĩ tới việc đối mặt cô, anh thấy rất khó xử, anh không biết nên dùng nét mặt gì đối diện với cô, anh sợ mình sẽ nói sai điều gì đó.

Anh phiền muộn cả một buổi tối, kết quả —— hoàn toàn dư thừa!

Sáng sớm, Bạch Bạc Sĩ ngồi ở trên ghế sô pha khuôn mặt tối sầm lại, nghe thấy giọng nói oang oang gầm thét của Gia Lệ trong không khí —— “Là 32B, 32B, 32B!” Cô gọi điện thoại tới tòa soạn đăng quyển tạp chí kia để kháng nghị. “Không phải là 32A—” Gia Lệ phẫn uất đâm thủng tờ tạp chí kia. “Còn nữa, nói cái gì mà ngay cả trứng ốp lết cũng không biết cách làm? Đùa sao! Ngay cả cháo Quảng Đông tôi còn biết nấu, muốn viết cũng phải điều tra rõ chứ, đồ khùng!” Gia Lệ ngắt bụp điện thoại, thở hổn hển ngồi phịch xuống. “Tức chết tôi ~~ rõ ràng là cỡ B, tôi đâu có nhỏ như vậy ——” nhanh chóng vứt tờ tạp chí xuống đất, nhảy chồm lên giẫm cho nát bươm.

Wow ~~ thật bạo lực! Nhìn cô nổi cơn thịnh nộ, Bạch Bạc Sĩ rất biết ý giữ im lặng. Hey ~~ cô rất có tinh thần nha! Khiến anh tối hôm qua còn lo lắng như vậy.

Gia Lệ giẫm quyển tạp chí xong, vẫn chưa nguôi giận, lại lôi nó lên. “A ——” xé nát nó! Đã quá, cô ngồi xuống.

“Hết giận rồi?”

“Khốn kiếp! Cao Tuấn Thái chết giẫm đừng để tôi tóm được, dám nói tôi ngay cả trứng ốp lết cũng không biết chiên.” Cô đột nhiên trừng mắt nhìn Bạch Bạc Sĩ.

“Gì vậy?” Cảm giác không ổn.

“Có muốn ăn bữa sáng không?” Ánh mắt cô phút chốc rực sáng.

“Há?” Bạc Sĩ lúng túng. “Cô đói sao? Tôi làm cho cô ăn.”

“Không!” Cô đột ngột đứng lên, vỗ vỗ bả vai anh. “Tôi sẽ làm trứng ốp lết cho anh ăn,” giống như nóng lòng muốn chứng minh điều gì đó, cô hào hứng bừng bừng nói. “Tôi sẽ đi nấu ngay bây giờ, có muốn uống cà phê không? Tôi pha giúp anh.” Chết tiệt, cô mà không biết chiên trứng ốp lết ư, chẳng có gì khó hết.

“Cà phê nhà tôi là nấu, chứ không phải pha. Tôi… Ý tôi muốn nói, tự mình làm là được.” Bạch Bạc Sĩ toát mồ hôi lạnh, cô chỉ muốn chứng minh cô biết chiên trứng à? Có cần thiết phải vậy không?

“Không, cứ để tôi.” Trứng ốp lết – đun cà phê, không thành vấn đề.

“Thực ra, tôi không đói bụng.”

“Chờ tôi làm xong lúc đó anh liền đói bụng.”

“Nói thật, bữa sáng chỉ cần một ly cà phê là đủ rồi.”

“Không được, bữa sáng phải ăn no. Anh chờ chút, tôi sẽ đi làm ngay bây giờ, anh muốn ăn mấy phần chín? Muốn ăn kiểu lòng đỏ trứng chưa chín và có thể chảy ra ngoài? Hay là muốn chín hẳn? Hay là muốn ăn lòng đào? Anh nói đi.” Cô nóng lòng thể hiện.

Sắc mặt Bạch Bạc Sĩ tối sầm. “Ách… Tùy.”

“Tùy cái gì?” Gia Lệ trừng mắt nhìn anh, nheo mắt. “Lẽ nào… Anh cũng cho rằng tôi không biết nấu?”

Nhìn vẻ mặt cố chấp của cô, Bạch Bạc Sĩ đành phải nói: “Vậy… Vậy thì chọn kiểu lòng đào đi!”

“Không thành vấn đề, lập tức có ngay!” Cô xoay người bước vào phòng bếp.

Nhìn chằm chằm bóng dáng cô, phì ~~ Bạch Bạc Sĩ bật cười.

Anh lắc đầu, cô thật cố chấp! Gọi điện thoại mắng chửi người ta viết sai cỡ ngực cô, please ~~ đây cũng không phải là trọng điểm; còn tưởng rằng cô sẽ vì Cao Tuấn Thái thay lòng đổi dạ mà khóc rống, tuyệt không nghĩ tới cô mắc ói là vì người ta nói cô không biết làm trứng ốp lết, please ~~ đây cũng không phải là trọng điểm sao?

Bạch Bạc Sĩ cúi đầu, nhìn tờ tạp chí bị xé nát trên mặt đất. Cô thật sự đau lòng sao? Anh cứ nghĩ, cô rất đau buồn, tối hôm qua giúp cô sấy tóc, bờ vai cô không ngừng run rẩy, khóc một hồi lâu.

Anh lại ngẩng đầu nhìn về phía phòng bếp, Bạch Bạc Sĩ nghi hoặc, trong nháy mắt, anh cảm thấy đau lòng thay cho cô, xúc động muốn bảo vệ cô. Thật lạ, rõ ràng chẳng quen cô, lại liên tiếp để cô tới ở trong nhà tận hai lần.

Vốn ban đầu rất ghét cô, bây giờ —— nhưng bây giờ lại cảm thấy cô thật đáng yêu. Aizzz, anh điên mất rồi!

“Tôi không biết nấu cái gì? Khốn kiếp, khinh thường người quá đó.” Trong phòng bếp, Xa Gia Lệ xắn tay áo buộc tạp dề lên, cầm lấy cái xẻng, mở bếp gas ra.

“Trứng ốp lết có gì khó chứ? Tôi chiên!”

Một tiếng sau —— nồi đen sì, mười quả trứng hỏng, Bạch Bạc Sĩ không ăn được món trứng ốp lết. Phóng viên không nói ngoa, Xa Gia Lệ đích thực ngay cả trứng cũng  không biết chiên.

“Ách…” Bạch Bạc Sĩ khoanh hai tay trước ngực, nhìn chiếc xoong nhập khẩu từ Italy, trứng thì rất rẻ, nhưng vì món trứng ốp lết mà chiếc nồi hơn hai ngàn đồng đã đi tong, uhm…

“Tôi không dùng quen loại nồi này.” Gia Lệ nhỏ giọng nói, nước mắt chảy về tim. Cô quả thật ngay cả một quả trứng cũng không biết cách chiên thế nào, trời ạ ~~ lòng tự tôn bị tổn thương nặng. Trứng lòng đào sao lại khó như vậy? Ô ô ~~ “Ừ.” Bạch Bạc Sĩ ngược lại quan sát cái bình nấu cà phê. “Không sao, chúng ta uống cà phê.” Cái nồi của anh a, trong lòng rỉ máu. Thôi bỏ đi, đường đường nam tử hán không nên so đo với phụ nữ.

“Được.” Gia Lệ lau tay. “Ách, cái nồi đó mua ở đâu? Hôm khác sẽ đền anh.”

“Không cần đâu, dù sao dùng cũng không tốt, bị cháy khét, nhất định là đồ kém chất lượng.” Anh cố ý nói thế, cô hiện tại thảm như vậy, nỡ lòng nào gây thêm thương tổn?

Gia Lệ nghe xong rất cảm động, giúp anh rót cà phê, Bạch Bạc Sĩ nhìn cà phê, cảm giác có quạ đen bay qua đỉnh đầu anh. “… …”

Gia Lệ cũng nhận ra, cô buồn bực nhìn chằm chằm cà phê trong ly, bên trong có rất nhiều cặn bã. “Sao lại vậy? Cà phê của anh nấu không tan?”

“Tiểu thư… Cô có biết một thứ gọi là giấy lọc không?”

“Đó là cái gì?” Cô chớp chớp mắt.

Bạch Bạc Sĩ mở ngăn kéo ra, lấy một tấm giấy lọc màu trắng.

“A ~~ thứ này tôi đã nhìn qua, các siêu thị có bán.”

Bạch Bạc Sĩ hướng về phía cô lắc lắc tờ giấy lọc sau đó mở máy cà phê ra, đặt giấy lọc lên đó, chỉ cho cô xem. “Cô thiếu mất một bước.”

Gia Lệ nhìn nhìn máy cà phê, lại cúi đầu nhìn nhìn chiếc ly, sau đó nhìn xuống cái nồi đen.

Hiện tại là 10h30′. Tâm tình Xa Gia Lệ lại trùng xuống.

Lần này ngay cả Bạch Bạc Sĩ cũng chịu không biết làm thế nào an ủi cô. Cuối cùng anh nghĩ ra một câu. “Có thể làm ra như vậy, cũng xem như rất giỏi.”

“…” Gia Lệ im lặng.

“Tôi có một người bạn rất yêu vợ, vợ cậu ta rất giống cô món gì cũng không biết nấu. Mỗi lần cha mẹ bạn tôi tới dùng cơm, cậu ấy liền chạy tới nhà hàng mua một đống đồ ăn mang về nhà bày trong mâm, giả vờ như vợ cậu ấy nấu. Kết hôn 5 năm, cha mẹ bạn tôi vô cùng hài lòng về tài nghệ nấu nướng của con dâu, nghĩ cô ấy là người vợ đảm.”

“…” Gia Lệ vẫn im lặng.

“Vậy nên không biết nấu cơm không biết làm việc nhà cũng chẳng sao cả, nếu thực lòng yêu cô, tự anh ta sẽ nghĩ ra biện pháp xử lí.”

Gia Lệ hít thở sâu, ngẩng đầu nhìn anh. “Tôi mời anh dùng bữa sáng.”

“Được.” Anh nhíu mày. “Còn nữa, thực ra tôi không thích ăn trứng ốp lết.”

Cô bật cười. Kỳ lạ, kỳ lạ quá, nghiêng đầu quan sát Bạch Bạc Sĩ, sao lại thế này? Hôm nay nhìn anh ta rất đẹp trai.

Ánh mắt Bạch Bạc Sĩ tối sầm, bởi vì chọc cho cô cười, anh đột nhiên cảm thấy mình thật vĩ đại, có thể khiến một người mới đây còn đang ủ rũ thoáng cái trở nên vui vẻ, anh ngắm nhìn Xa Gia Lệ, có một loại cảm giác rất khoan khoái.

“Tôi biết ở Sherwood Hotel làm bữa sáng rất ngon.” Bạch Bạc Sĩ đề nghị.

Xa Gia Lệ lườm anh. “Này, anh xem tôi là kẻ ngốc à? Ăn ở Starbucks không tệ đâu.”

Bạch Bạc Sĩ khua khua tay. “Bỏ đi bỏ đi, tôi mời cơ mà?”

“Này! Anh xem thường tôi đó à? Tôi nói mời là mời, đi.” Cô đặt ly Mark xuống, cởi tạp dề ra.

Bạc Sĩ cười, cô quả là rất thẳng thắn. Ở cùng Phó Hân Lan, anh luôn phải suy đoán cảm xúc và tâm tư của Hân Lan ra sao; Bạch Bạc Sĩ cho rằng, con gái đều đa sầu đa cảm, khó mà hiểu được, thế nhưng, Xa Gia Lệ này lòng dạ ngay thẳng, có gì nói nấy, quả thực không giống các cô gái khác.

Xa Gia Lệ quăng tạp dề lên trên bàn. “Tôi chết đói rồi, đi thôi!”

“Chờ đã, dọn dẹp xong xuôi rồi hẵng đi.” Bạch Bạc Sĩ bắt tay vào dọn mâm bát.

“Không phải chứ?” Cô thầm kêu khổ, xoa xoa bụng. “Tối nay tôi sẽ làm, chúng ta đi ăn trước đã!”

“Không được!” Bạch Bạc Sĩ rất coi trọng nhà cửa gọn gàng ngăn nắp, anh mở vòi nước. “Trước tiên phải rửa sạch những thứ này, trả dụng cụ về vị trí cũ, sau đó mới đi ăn.”

“Rách việc!” Gia Lệ gào. “Đi về rồi rửa thì có chết ai?” Túm lấy cánh tay anh lôi đi.

 

 

 

Advertisements

13 thoughts on “Bản báo cáo tình yêu chapter 5.2

  1. Ài chà. Chị Xa này thật kiên cường. Giá mà lần nào bị đá em cũng có thể gọi điện mắng thẳng mấy tên khốn nói xấu em thì tốt biết mấy. Thanks ss.

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s