Nữ tướng quân đấu trí cùng Tam vương gia chapter 51


Chương 51: Chúng ta cùng thảo bản hiệp nghị

Dịch: ss Thảo [blue_herb]

Edit: ^Sò^

 

  • Từ chương 51-60, đặc biệt thân tặng nàng huo[NG]uyen: cố lên nàng nhé, ta tin chẳng có khó khăn nào mà nàng lại ko thể vượt qua, ta luôn ở bên nàng & iu nàng nhắm đó gemdalongnheo

 

Lưu Trọng Thiên trong lòng tuy rằng nghĩ như vậy, nhưng đầu óc vẫn còn thấy phiền muộn, đường đường Đại Hán Tam Vương gia, gần như thiếu chút nữa trở thành Đại Hán thiên tử, lại bị Hoàng Thượng ban hôn với một xấu nữ, không biết có bao nhiêu người đang nhìn hắn chê cười, nhưng dù sao cũng là lấy Vương phi, không phải nạp thiếp a.

“Đặt hộp gấm xuống, lui xuống đi, Vương phi nhất định sẽ mặc!” Lưu Trọng Thiên khoát tay áo, bất đắc dĩ ôm trán, cảm giác nhức đầu muốn chết.

Đám binh lính để hộp gấm xuống, lui ra ngoài, Uy Thất Thất sớm đã phát hỏa, cô nhảy dựng lên, đi đến trước hộp gấm, hung hăng giơ chân lên, một cước liền đạp xuống, Lưu Trọng Thiên nhanh tay lẹ mắt kịp thời giữ cô lại.

“Ngươi điên rồi, đây là hộp gấm Hoàng Thượng ban cho, làm hư tổn thì phải rơi đầu!”

“Ta không mặc, sẽ không mặc!”

“Ở đâu có kiểu nữ nhân thành thân lại không mặc giá y?”

“Ta hoàn toàn không muốn thành thân, y phục này ta cũng không mặc! Mấy thứ quái quỷ này, chẳng khác nào tựa như hát hí khúc !” [tên gọi chung cho các loại hình sân khấu truyền thống Trung Quốc ( là trò, khúc là các điệu hát)]

“Phải mặc!” Lưu Trọng Thiên kéo cánh tay Thất Thất, mở hộp gấm ra, cầm lấy bộ giá y màu đỏ ném cho Thất Thất.

“Ngươi nên biết, nếu Ngô Trung Nghĩa không thấy bộ giá y này, chắc chắn sẽ dâng tấu! Chọc giận ta, ta sẽ chém đầu ngươi!”

“Ngươi chỉ biết mỗi việc chém đầu!” Thất Thất bỏ mặc Lưu Trọng Thiên, ánh mắt bất đắc dĩ nhìn bộ giá y, lẽ nào thực sự phải mặc sao? Không biết mặc vào sẽ khiến Thất Thất trông xấu thêm bao nhiêu, vốn dĩ đã rất xấu, còn bày đặt thêu gấm thêu hoa.

Uy Thất Thất nhìn tới nhìn lui, cầm y phục ném sang một bên, ánh mắt liếc về phía mũ phượng lấp lánh [mũ có hình chim phượng của hoàng hậu và các phi tần thời xưa] đựng trong chiếc hộp gấm, thật sự là đồ tốt a, vật phẩm quý giá a, phía trên được khảm toàn là trân châu mã não thượng hạng, phía trước mũ phượng là một dải rèm châu ngọc lóng lánh. Thì ra Vương phi phong thái như vậy a, nếu là hoàng hậu, chắc chắn còn phải hơn thế nữa.

“Oa! Thật đẹp a” Thất Thất nhấc mũ phượng lên, phấn khởi giơ lên cao “Được rồi, ta mặc, ta mặc!”

Lưu Trọng Thiên thấy Uy Thất Thất vui mừng nhảy nhót, liền càng thêm đau đầu, một đòn giáng này của hoàng huynh thật tàn ác, Uy Thất Thất hoàn toàn không biết Vương phi đại diện cho cái gì, cô xem cuộc hôn nhân này trở thành trò đùa, lẽ nào chỉ là vì mũ phượng kia sao?

“Nhưng mà, Vương gia của ta!” Thất Thất đặt mũ phượng xuống, bước tới trước mặt Lưu Trọng Thiên “Chúng ta cùng thảo một bản hiệp nghị đi?”

“Hiệp nghị?”

“Đúng, ta đồng ý thành thân với ngươi, nhưng hoàn toàn không tình nguyện, cho nên chúng ta cần phải có một bản hiệp nghị có thể ràng buộc đối phương. Hiệp nghị phải có đủ hiệu lực pháp luật, trong đó hai bên chúng ta không được can thiệp đời sống cá nhân của đối phương!”     (Pig: Thất muội nghiện film Hàn nên mới thế há há)

“Đời sống cá nhân?” Lưu Trọng Thiên nhíu mày, Uy Thất Thất gả cho hắn, tức là Vương phi của hắn, còn muốn có đời sống cá nhân gì nữa sao?

“Đúng!” Thất Thất cầm túi sách, lấy ra quyển sổ nhỏ cùng bút “Chúng ta cùng thảo bản hiệp nghị!”

Lưu Trọng Thiên nhanh tay giật lấy quyển sổ ghi chép cùng chiếc bút tinh xảo, nhìn với vẻ kỳ lạ, Thất Thất từ đâu mà có những thứ kỳ dị này.

“Đưa ta?” Thất Thất bổ nhào lên.

Lưu Trọng Thiên thân hình nhanh nhẹn, dễ dàng né được, ngồi xuống trước thư án, đem cuốn sổ nhỏ cùng bút thả xuống dưới.

“Nói đi, tại sao ngươi kỳ quái như vậy, những thứ đồ nhỏ này tới từ nơi nào, ở trong sa mạc đã hỏi ngươi, ngươi không chịu nói, bây giờ nói đi! Đừng có nói với ta ngươi là phù thủy gì đó, coi chừng ta sai người đánh vào mông ngươi”

Uy Thất Thất nhíu mày “Ta sẽ nói, ngươi không được coi như truyện cười a! Càng không thể đánh mông ta!”

Lưu Trọng Thiên gật gật đầu, chăm chú lắng nghe.

Uy Thất Thất gãi gãi đầu, nếu nói rằng mình đến từ tương lai, Lưu Trọng Thiên sẽ tin sao?

“Ta nói cho ngươi a, ta đến từ tương lai xa xôi, không thuộc triều đại các ngươi! Chính là triều đại tiếp theo của triều đại tiếp theo của ngươi, hàng nghìn năm về sau, lúc đó ngươi đã biến thành tro bụi.”

Advertisements

33 thoughts on “Nữ tướng quân đấu trí cùng Tam vương gia chapter 51

  1. cá tiền Thiên ca sẽ ko tin đâu.
    Sò ui là Sò, nàng nói câu:”iu nàng nhắm đó” vs bao nhiu người rùi ???

  2. cảm ơn nàng nhớ, iêu nàng lắm í, ta nhất định hem bùn nữa *hun hun* (cùng lắm ta sẽ làm lại từ đầu :D)
    ôm cho đỡ lạnh nào, rét tăng cường rùi ^.^

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s